Myanma- so sánh Phật Giáo Myanma –Thái Lan – Việt Nam
“Miến Điện” là tên gọi người Trung Quốc đặt cho Myanmar. "Miến" có nghĩa là xa tắp, xa vời, xa tít tắp. "Điện" là chỉ vùng đất nằm bên ngoài "giao". Theo cách gọi của người Trung Quốc thì tường trong của thành gọi là "thành", tường ngoài gọi là "quách". Vùng ngoại vi của quách gọi là "giao". Vùng đất bên ngoài giao gọi là "điện", cách thành khoảng từ một trăm dặm trở lên. "Miến Điện" ý là vùng ngoại thành xa xôi.
Myanma là tên gọi bắt nguồn từ tên địa phương Myanmar Naingngandaw. Nó được sử dụng vào đầu thế kỷ 12 nhưng nguồn gốc của nó vẫn còn chưa được sáng tỏ. Một gốc của tên gọi này là từ Brahmadesh trong tiếng Phạn có nghĩa là "mảnh đất của Brahma", vị thần Hindu của mọi sinh vật.
Quốc hoa Myanmar
Là loài hoa dáng hương mắt chim. Là biểu tượng cho tuổi trẻ, tình yêu và sự lãng mạn. Loài hoa này đóng vai trò không thể thiếu trong các nghi lễ tại chùa vàng.
Quốc kỳ Myanma
Được sử dụng từ ngày từ 21 tháng 10 năm 2010. Lá cờ này có ba sọc ngang từ trên xuống gồm: sọc màu vàng - tượng trưng cho sự đoàn kết, sọc màu xanh lá cây - tượng trưng cho hòa bình và thiên nhiên tươi đẹp, và sọc màu đỏ - tượng trưng cho dũng khí và tính quyết đoán. Ngôi sao màu trắng nằm ở giữa lá cờ. Và cho tới bây giờ không ai biết ba màu này tượng trưng mang ý nghĩa gì.
Phật giáo Myanmar
Dù có nhiều nền văn hóa bản xứ tồn tại ở Myanmar, nền văn hóa chiếm vị trí trọng yếu là Phật giáo. Đây là một trong những nền văn minh.
Truyền thuyết cho rằng Miến Điện (Myanma) đã tiếp cận với đạo Phật trong thời A-dục Theo một thuyết khác, đạo Phật đã đến Miến Điện trong thời đức Phật còn tại thế, do hai thương nhân từ Ấn Độ mang tới. Những vị này mang theo cả tóc Phật, ngày nay được giữ trong đền Shwe-Dagon tại Rangun.
Kể từ thế kỉ thứ 5, Phật giáo phát triển rực rỡ với sự có mặt của Thượng tọa bộvà Đại thùa phái. Kể từ thế kỉ thứ 7, hai phái Nguyên Thủy và Đại thừa song hành tại Miến Điện, sau đó Mật tông cũng bắt đầu có ảnh hưởng. Thế kỷ 11, nhà vua A-na-ra-tha tuyên bố chỉ chấp nhận Thượng tọa bộ và từ đó, Đại thừa biến mất tại đây. Tại Miến Điện, Bagan ở miền bắc trở thành trung tâm Phật giáo. Phật giáo Miến Điện liên hệ chặt chẽ với Phật giáo Tích Lan, nhất là với Đại Tự. Thế kỉ thứ 15, vua Đạt-ma-tất-đề lại xác định lần nữa rằng Phật giáo Miến Điện mang nặng quan điểm của Thượng tọa bộ. Sự có mặt người Anh đã làm xáo trộn.
Phật giáo là một tôn giáo thống trị cả đất nước Myanmar, với hàng nghìn ngôi chùa, tháp rải đều khắp quốc gia. Đặc biệt nhiều nhất là ở Bagan với hơn 4000 ngôi chùa. Từ đó cho thấy phật giáo nơi đây rất phát triển. Những người dân đều tin vào phật giáo, vì vậy những người dù nghèo khổ nhưng họ vẫn giúp đỡ cho người khó khăn hơn mình. Tại đây còn có nhiều học viện phật giáo, đào tạo cao về ngành phật học. Đặc biệt nổi tiếng là ngôi trường Yangoon, nơi mà nhiều sinh viên từ Việt Nam, Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản được đào tạo từ đại học cho đến tiến sĩ.
Thái Lan:
Một đất nước có tên gọi là xứ sở chùa vàng. Nơi mà phật giáo được chú trọng, Khác với phật giáo Myanmar, nơi đây còn được gọi với cái tên là “quê hương tự do” hay “vùng đất của những nụ cười”.
Giáo dục: Tăng sĩ đóng vai trò then chốt trong lĩnh vực này. Ngôi trường đào tạo nghành phật học đầu tiên được xây dựng trên đất Thái, và người đào tạo là các tăng sĩ.
Phật giáo đóng vai trò quan trọng trong nền kinh tế của đất nước. Những lời phật dạy về tìm việc làm chân chính, đã được người dân gìn giữ và luôn góp phần xây dựng một đất nước bình ổn, an cư lạc nghiệp, gia đình hạnh phúc.
Phật giáo có mặt hầu hết trong các lễ hội: từ lúc mới sinh ra, đám cưới, tang ma và những nghi lễ quan trọng của đất nước chùa vàng này. Tất cả đểu có sự góp mặt của các tăng sĩ phật giáo
Từ đó, ta thấy phật giáo tại Thái Lan không những góp mặt vào đời sống kinh tế xã hội mà con ăn sâu vào mặt tinh thần của những người dân nơi đây. Sự thấm nhuần nhân quả đạo lý đã giúp con người nơi đây biết và sống theo khôn khổ chánh pháp. Bản chất hiền hoà, nhân ái, giúp đỡ lẫn nhau đã phần nào nói lên sự thực hành từ phật giáo của họ.
Việt Nam:
So với hai nước Myanmar và Thái Lan, Phật giáo Việt Nam hoàn toàn chịu sự ảnh hưởng của nền Phật giáo Ấn Độ. Tín đồ ở Việt Nam rất sùng bái đạo phật. Đặc biệt là vào thời nhà Lý, Trần, tôn giáo này phát triển mạnh mẽ truyền bá rộng khắp. Ngôi chùa Một Cột (Thăng Long xưa – tức Hà Nội ngày nay) là kết quả cho quá trình phát tiển phật giáo lâu dài.
Phật giáo ở nước ta khá phát triển. Tín ngưỡng về đạo phật được truyền bá rộng khắp nước. Nhiều ngôi chùa được xây dựng khang trang và rất nổi tiếng trong nước và cả bạn bè quốc tế đều biết như: Chùa Bái Đính, chùa Giác Lâm, chùa Viên Hữu,…
Những người theo đạo Phật tại Việt Nam cũng khá cao. Mọi người đều hành thiện theo phật dạy, luôn từ bi, hỷ xả, tha thứ và bao dung cho tất cả. Tinh thần đoàn kết tương thân tương ái, thực hiện theo hạnh nguyện của đức ngài cứu độ.
Phật giáo tại Việt Nam theo chế độ thờ mẫu. Khi sang đến đất nước ta ngoài phật ông còn có phật bà, Quan âm Thị Kính, Quan âm Dịu Thiện đều là hình ảnh của người phụ nữ. Từ đó, cho ta thấy sự khác biệt giữa phật giáo nước ta so với các nước còn lại
Hằng năm, những ngày lễ rằm đều được tổ chức. Đặc biệt là rằm tháng 7 ngày Vu Lan báo hiếu, phật tử keó về rất đông, tưởng nhớ đến ân đức to lớn của đức ngài Bồ tát. Tất cả càng làm giàu cho vẻ đẹp văn hoá nước ta, đặc biệt là Phật giáo Việt Nam.
Nguyễn Hoàng Ân - Tourguide Việt Picnic
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét